Tác giả: Cổ Linh

http://vi.wordpress.com/tag/c%C6%B0%E1%BB%9Di-h%E1%BB%8Fi-sinh-t%E1%BB%AD-duyen/

 

“ Ngươi đang làm gì?”

“ Làm đất”

“Vụ thu cũng đã thu hoạch, còn làm đất làm gì ?”

“Chuẩn bị sang năm cày bừa vụ xuân.”

“Ngươi yêu làm ruộng đến thế?”

“Cuộc đời này không có gì đáng để ta yêu , ta là một người chỉ yêu làm ruộng.”

“Đừng văn vẻ trước mặt ta, thơ văn của ngươi còn không phải do ta dạy ngươi à.”

“Lão tử chính là yêu làm nông, câu này xem như được chứ?”

“Ta mới là lão tử của ngươi!”

“Vâng vâng vâng, ta là tôn tử của  ngươi.”

“Ngươi là cha của cháu ta!”

“Ta là con trai của vợ ngươi.”

“…Quên đi, mặc kệ ngươi là con ai cháu ai, tùy ngươi yêu người như thế nào, bất quá, ngươi trước tiên trả lời ta!”

“Trả lời cái gì?”

“Tại thôn chúng ta, ngươi có vừa mắt cô nương nào không?”

“Không.”

“Thế còn trong gia tộc ta?”

“Các nàng là tỷ muội, không phải cô nương.”

“Tốt lắm, nếu đã không có, vậy ngươi mau cút khỏi thôn trang, đợi khi tìm được vợ hẵng trở về làm ruộng. Ta cũng không muốn tiếp tục nghe mẹ ngươi lải nhải bên tai!”

“Vì sao ta không thể chờ ở trong thôn?”

“Chờ cái gì? Chờ trên trời rớt xuống một người vợ đến đánh bể đầu ngươi?”

“Đúng.”

“Đúng cái đầu ngươi. Trong thôn ngươi không vừa mắt cô nương nào, lại không chịu xuất môn đi tìm, ngươi đào đâu ra một người chịu thành thân với ngươi?”

“Ta còn chưa muốn thành thân.”

“Nguyên nhân?”

“Không có hứng thú.”

“Ta không thể đợi ngươi có hứng thú, đợi đến lúc mà mẹ ngươi bắt đầu khóc đổ Trường Thành sẽ không kịp. Đến lúc đó chúng ta cùng toàn bộ người trong thôn ai cũng trốn không thoát, bao gồm hai phụ tử chúng ta, tất cả đều bị nàng khóc đến chết. Ta đây cha ngươi còn chưa sống đủ, cho nên, lập tức cút cho ta!”

“Cha tùy tiện chọn giúp ta một người cũng được.”

“Ta sẽ chon một con mẫu trư cho ngươi!”

“Cũng có thể a, ít nhất mẫu trư có thể sinh, mẹ ta cũng rất cao hứng?”

“Tiểu tử nhà ngươi tại sao lại mù mờ như vậy, cho ngươi tự chọn là hy vọng ngươi có thể sống hạnh phúc một đời, việc này phải dựa vào duyên phận, hiểu không?”

“Duyên phận?”

“Đúng, cưới vợ cũng cần nhờ duyên phận, cho nên ngươi tự xuất môn đi tìm duyên phận của ngươi.”

“Cũng được, đợi xuất môn rồi, kẻ đầu tiên đến cầu thân với ta, mặc kệ đối phương là lão thái bà hay nha đầu lừa đảo, là tiên trên trời hay vô diêm, là cây gậy trúc hay cái nấm to, là heo mẹ hay trâu mẹ, ta đều cưới nàng làm vợ. Việc này cũng coi như là duyên phận?”

“…… Như vậy cũng được, bất quá còn phải thêm một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

“Sinh nhi tử mới cho trở về. Bởi vậy, hừ hừ hừ, nếu ngươi lấy một người vợ ấp mãi không ra trứng, đời này ngươi cũng đừng mơ tưởng trở về đây làm ruộng!”

“Vì sao nhất định phải có nhi tử?”

“Biết rõ còn cố hỏi, nhà chúng ta đại đại đơn truyền, mẹ ngươi sinh sáu hài tử, cũng chỉ có ngươi có thể nối dõi, bởi vậy–”

“Thật nên trách dòng họ tổ tiên ta không tốt.”

“Như thế nào, ngươi đang nằm mơ sửa lại họ à?”

“Có thể chứ?”

“Ngươi thấy có thể được không?”

“Xem cha cười vui vẻ như vậy, đại khái là không thể.”

“Biết là tốt rồi, tóm lại, nếu ngươi không sinh được một người nối dõi, mẹ ngươi sẽ tự trách chính nàng sinh không ra đứa con trai thứ hai. Cho nên, ngươi đã yêu làm ruộng, liền thuận tiện “gieo giống” cho chúng ta một đứa con trai đi!”

“Việc này vô cùng đơn giản. Ở bên ngoài vườn rau không thiếu củ cải, khoai sọ, sao cha không đi nhặt một quả là xong?”

“……Ngươi con mẹ nó biến đi cho ta!”

“Biến thì biến. Ta sẽ đến Giang Nam làm ruộng, một năm hai lần thu hoạch, rất tốt!”

“Tốt lắm, để cho việc làm ruộng đến đè chết ngươi đi!”

“Tóm lại so với bị nữ nhân đè chết tốt hơn nhiều.”

“……”